Ấu thơ & sự tích lì xì đầu năm bà kể - tin tức tổng hợp phật giáo Tin Tức Phật Giáo
Đăng nhập | Đăng ký

Thành viên đăng nhập

Thông tin Quảng trị 48h

Để đăng nhập, bạn cần khai báo đầy đủ vào các ô trống dưới đây. Hệ thống sẽ kiểm tra tính hợp lệ của dữ liệu khai báo
Chào mừng các bạn đến với Suoinguonthanthuong

wWw.Suoinguonthanthuong.Com

Trang nhất » Tin Tức » Đời Sống - Xã hội » Truyền thông

Ấu thơ & sự tích lì xì đầu năm bà kể

Thứ ba - 16/02/2016 17:48 - Người đăng bài viết: hoa hông- Đã xem: 1029
(SNTT) - Cho và nhận tiền lì xì đầu năm mới, đó là một trong những phong tục đậm nét văn hóa của người Việt. Mỗi bao lì xì trao nhau thể hiện sự quan tâm, tình cảm giữa những người trong gia đình. Khi Tết đến xuân về, tôi lại nhớ đến những câu chuyện xung quanh túi lì xì ngày ấu thơ, cũng như nhớ lời bà kể về nguồn gốc của phong tục này.
Con sẽ sử dụng tiền lì xì vào việc ý nghĩa, nuôi dưỡng tình thương - Ảnh minh họa

Con sẽ sử dụng tiền lì xì vào việc ý nghĩa, nuôi dưỡng tình thương - Ảnh minh họa

Bà tôi kể rằng: phong tục lì xì trong ngày Tết Nguyên đán, bắt nguồn từ Trung Hoa. Theo sự tích, vào những đêm ba mươi Tết, loài yêu tinh thường lẻn vào nhà để quấy phá, bắt nạt trẻ nhỏ. Có một đôi vợ chồng nhà ông lão nọ, sống nhân đức, đã già và có một đứa con trai nhỏ. Vì sợ yêu tinh đến mang đi, nên vợ chồng ông lão thay nhau thức khuya canh giữ đứa con. Đêm đó, có tám nàng tiên bay ngang nhà, biết được sự tình, nên hóa thân thành tám đồng tiền.

Sau đó, hai vợ chồng gói tám đồng tiền vào cái túi màu đỏ và đặt cạnh cậu bé. Nửa đêm, bầy yêu tinh đến thấy túi màu đỏ có tám nàng tiên nên sợ quá bỏ đi. Từ đó, tập tục lì xì vào ngày đầu năm mới bắt nguồn từ đó.

Câu chuyện không chỉ dừng lại xung quanh chuyện lì xì Tết, mà nó còn nói lên một vấn đề, đó là lòng tốt sẽ luôn được báo đáp - bà nói.

Chúng tôi là những đứa trẻ sinh ra trong gia đình, bố mẹ đều là viên chức. Nên cuộc sống không mấy khó khăn. Mỗi khi Tết đến, ngoài niềm vui được ăn nhiều món ngon, mặc những bộ quần áo đẹp thì chúng tôi luôn nhận được nhiều túi lì xì màu đỏ, có khi cất đầy một ngăn cặp. Rồi tôi thường gửi mẹ giữ một nửa, nửa còn lại chúng tôi góp với nhau để tổ chức sinh nhật cho những bạn nghèo, hay mua tặng các bạn vài cuốn tập. Thời đó, chúng tôi chỉ suy nghĩ được đến vậy.

Bây giờ tuy đã lớn, mỗi bạn có một chỗ đứng trong xã hội, không còn là những đứa trẻ trường làng, nhưng sau Tết chúng tôi thường tụ họp lại với nhau để làm thiện nguyện, theo thói quen của những năm còn nhận tiền lì xì.

Thời đại công nghệ thông tin phát triển, chỉ cần một trang báo mạng, hay xem một đoạn video nào đó, đều dễ dàng nhìn thấy những phận người kém may mắn. Đó là những đứa trẻ ngày ngày phải lang thang kiếm sống trên vỉa hè. Hay đó là hoàn cảnh của những cụ già neo đơn, đói khổ, mong có một bữa cơm đầy đủ. Hay những bệnh nhân còn quằn quại trong cơn đau, của bệnh tật không đủ tiền để chạy chữa. Và đáng thương hơn là thân phận côi cút, đang co ro trong cái lạnh mỗi khi đêm về.

Sau những ngày đón Tết hạnh phúc, vui vẻ bên gia đình, tôi lại tranh thủ chút thời gian nghỉ Tết rảnh rỗi còn lại, để lên vùng sâu vùng xa, để “lì xì” những món quà đầu năm cho những hoàn cảnh đáng thương. Trong lúc tất bật chuẩn bị những đòn bánh tét, vài gói mứt, bánh, kẹo, quần áo... Đứa cháu tám tuổi của tôi đang thậm thụt ngoài cửa.

Tôi ngạc nhiên, và thấy trên tay nó cầm những túi lì xì màu đỏ, với mong muốn gửi cho các bạn miền núi. Tôi nhìn đứa cháu của mình. Năm nay, trông nó có vẻ đã trưởng thành hơn trong cách suy nghĩ. Với số tiền lì xì trong vài ngày Tết lên đến hàng triệu, nó không còn đòi hỏi mẹ dắt đi mua những chiếc xe, máy bay điện tử, truyện tranh, quần áo, hay giày dép nữa mà thông qua những bài học về sự nhân đạo ở trường, thông qua những kênh truyền hình nhân ái, nó đã biết thương người, cảm động với những số phận bất hạnh trong cuộc đời, để biết yêu thương và san sẻ.

Nhìn ánh mắt đen láy, lúng liếng đầy thương yêu của nó, tôi nhớ về một thời thơ ấu của mình. Thời ấy, những đồng tiền lì xì của tôi chỉ có vài trăm lẻ. Có khi đó là tờ hai trăm đồng, hay năm trăm đồng mới tinh tươm, được bỏ trong bao lì xì to gấp đôi tờ tiền để mừng tuổi.

Nhận tiền lì xì đầu năm, chúng tôi háo hức lắm, vì tự hào và tưởng tượng sẽ có rất nhiều bà tiên bảo vệ mình, như trong câu chuyện cổ tích của bà. Rồi chúng tôi mang một ít tiền lì xì đó để làm việc tốt, nhằm làm vui lòng các bà tiên, với hy vọng năm sau, năm sau nữa chúng tôi sẽ luôn có nhiều tiền lì xì, để giúp các bạn nghèo hơn.

Tôi thầm cảm ơn mùa xuân, thầm cảm ơn những ngày Tết cổ truyền dân tộc, để chúng tôi bắt đầu sống nhân ái, bắt đầu biết yêu thương nhiều hơn, từ những túi lì xì nhỏ nhắn màu đỏ xinh xắn ấy.

Tác giả bài viết: Thân Thị Thanh Trâm

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Tin tiêu điểm

Chuyên Đề Giáo Dục

Chuyên Mục Tin Tức

huongdandangbai.jpg

Góc Nhìn

Chúng Tôi Trên Mạng Xã Hội

Pháp Phục Trang Duyên

Bình luận mới

Video mới nhất

Số Lượt Tri Cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 33


Hôm nayHôm nay : 491

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 93702

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 12138530

Video tin tức phật giáo


Góc Bạn Cần Biết