Cái chết không phải là điều mất mát lớn nhất trong cuộc đời - tin tức tổng hợp phật giáo Tin Tức Phật Giáo
Đăng nhập | Đăng ký

Thành viên đăng nhập

Thông tin Quảng trị 48h

Để đăng nhập, bạn cần khai báo đầy đủ vào các ô trống dưới đây. Hệ thống sẽ kiểm tra tính hợp lệ của dữ liệu khai báo
Chào mừng các bạn đến với Suoinguonthanthuong

wWw.Suoinguonthanthuong.Com

Trang nhất » Tin Tức » Phật Học

Cái chết không phải là điều mất mát lớn nhất trong cuộc đời

Thứ hai - 02/03/2015 09:55 - Người đăng bài viết: Lê Bảo Trân- Đã xem: 6115
(SNTT) - Cái chết tách con người ra khỏi cuộc sống thực tại, ra khỏi mối liên hệ với xã hội loài người. Nhưng, liệu trong cõi sống này còn mất mát nào lớn hơn không? Cuộc sống có ý nghĩa không phải chỗ có thêm ngày tháng để sống mà là với những ngày tháng bạn có bạn đã sống như thế nào. Có lẽ, cũng xuất phát từ những quan điểm như vậy mà Ku - sin đã nói " Cái chết không phải là điều mất mát lớn nhất trong cuộc đời. Sự mất mát lớn nhất là bạn để cho tâm hồn tàn lụi ngay khi còn sống.

          Sinh - tử là quy luật mà không ai tránh khỏi. Câu chuyện về liều thuốc trường sinh bất tử mãi vẫn là câu chuyện tưởng tượng, con người vẫn phải trải qua vòng quay sinh -lão - bệnh - tử. Cái chết sẽ đến một ngày nào đó như 1 tất yếu. Con người sẽ phải ra đi mãi mãi là sự mất mát lớn với bản thân họ và những người thân, một nỗi đau không thể bù đắp.

Nhưng, để " tâm hồn tàn lụi", chết ngay khi còn đang sống cũng là 1 biểu hiện của sự mất mát và theo Ku- sin mới thật sự là điều mất mát lớn nhất, đáng tiếc nhất. Một "tâm hồn tàn lụi" là mất đi niềm vui sống, ham sống, không niềm tin, hy vọng, không ý thức về sự tồn tại của bản thân, lối sống mờ nhạt, vô nghĩa mà Nam Cao gọi là " chết mòn". "Cái chết" là dừng lại sự sống về mặt thể xác," tâm hồn tàn lụi" là cái chết về tâm hồn.
 
 “Cái chết không phải là mất mát lớn nhất”: Để làm sâu sắc chân lí này, trước tiên cần phải khẳng định giá trị cuộc sống của con người, khẳng định cái chết với mỗi con người quả nhiên là sự mất mát lớn nhất. Chết là chấm dứt sự sống, chấm dứt sự tồn tại hữu hình của con người. Khi chết, người ta sẽ phải rời xa vĩnh viễn tất cả những gì yêu thương, gắn bó, không còn được tận hưởng niềm hạnh phúc, những thú vui, lao động, cống hiến và sáng tạo. “Mỗi con người chỉ được sống một lần…”, một nhà văn Nga đã từng nói như thế. Và như thế, cũng có nghĩa, một con người bình thường, không thể không coi cái chết là sự mất mát lớn nhất. Vậy nhưng, theo Norma Kusin, có một nỗi mất mát còn lớn hơn, đó là khi người ta “để cho tâm hồn tàn lụi khi còn sống”. Tại sao lại thế?
 
“Điều đáng sợ nhất là để tâm hồn tàn lụi ngay khi còn sống”: Cuộc sống của con người tồn tại ở hai dạng thể chất và tinh thần. Một cuộc sống có ý nghĩa phải là sự hài hoà giữa hai trạng thái trên. Một cuộc sống tinh thần đầy đủ đúng nghĩa là phải được thoả mãn đầy đủ về mặt tâm hồn. Nghĩa là phải có khát vọng lao động và sáng tạo; phải biết rung động trước cuộc đời, biết yêu và biết ghét, yêu cái đẹp và ghét những cái xấu xa; không để tâm hồn chai sạn, vô cảm trước mọi nỗi buồn vui của cuộc đời.Gặp một người lâm nạn, người đó vẫn điềm nhiêm làm lơ như không phải chuyện của mình. Dự một đám tang mà vẫn cười nói vô tư. Thấy một cụ già đứng khổ sở trên một chuyến xe buýt trước mặt, vẫn thản nhiên ngồi đó. Không có tình thương, tâm hồn người đó hoàn toàn mục ruỗng, khô cứng, chỉ biết sống co cụm, thu vào trong thế giới riêng của mình, dần dần tàn lụi, héo mòn...Đó chính là nỗi mất mát lớn nhất, còn hơn cả cái chết về thể xác. Xã hội hiện nay còn biết bao con người sống vô cảm, dửng dưng trước mọi chuyện xảy ra, chứng kiến một vụ đánh nhau mà vẫn giương mắt lám ngơ, đứng nhìn nạn nhân bị hành hạ. Đó là một thực trạng đáng báo động về lối sống của giới trẻ hiện nay!
 
Con người sinh ra trên đời không phải để thờ ơ với những thứ xung quanh, để sống với cái tôi của bản thân. Mà là để cống hiến, làm cái gì đó cho cái nơi mà ta đã gắn bó, đã chảy trong mình giọt máu ấy. Chết là hết - đôi khi cái chết là 1 sự giải thoát cho con người ra khỏi xã hội tàn lụi, đầy bê bối này. Nó để lại cho những người còn sống một nỗi buồn, một sự tiếc thương. Nhưng có phải đó là tất cả? Xét theo 1 hướng khác, khi con người mất đi điều mà con người cần làm cho xã hội này, cho những người thân yêu xung quanh, thì đó là một sự tàn lụi của tâm hồn. Những người thân yêu, họ không cần đến chúng ta những thứ vật chất phù phiếm đem đến mà vô hồn, vô cảm, họ cần ở chúng ta sự ấm áp của cho và nhận - bởi đó là bản chất của con người.Một điều là: phải sống - tốt - xứng đáng với bản thân và với những người xung quanh. Một con người không định hướng cho mình một lý tưởng, một điều mà nên làm để đáp lại những gì mình đã được nhận thì quả là vô tâm. Và cần làm gì để làm được điều đó: sống như những gì mình cần phải sống, nắm bắt mọi thứ, đừng bỏ rơi bất cứ cái gì ở trên con đường mà ta đi, khi muốn tìm lại thì nó đã ko còn ở đó nữa.
 

Đối lập với sự sống là cái chết, là sự không - sống hay nói cách khác là sự tồn tại vô nghĩa của con người trong cuộc đời, trong sự tồn tại kéo dài lê thê theo dòng thời gian. Nó vô tận, vô nghĩa - là Chết. Sống - Chết là một quy luật. Cái gì được sinh ra rồi cũng sẽ chết đi. Cái chết - sự kết thúc của cuộc đời người. Nhưng...chết đâu phải là hết?Cái chết ko xóa đi hoàn toàn sự hiện hữu của con người, hãy nhìn xem, họ ko còn sống, ko hiện diện, trái tim ko còn đập nữa, ko còn hơi thở ấm áp, nhưng họ vẫn tồn tại, theo một hình thức nào đấy quanh ta. Giá trị của con người ko nằm ở những gì chúng ta nhìn thấy mà là những gì chúng ta cảm thấy trong tư tưởng, trong tiềm thức, trong những giá trị để lại cho cuộc đời.Cái chết đâu phải điều đáng sợ. Đó là quy luật tất yếu mà tạo hóa đã ban tặng. Đúng vậy, cái chết cũng là một món quà cuộc sống này dành tặng. Có mỏng manh, thì chúng ta mới cảm nhận được sự quý giá chứ, chẳng phải mỗi khi có một lằn ranh giới hạn, chúng ta mới phát huy hết những gì có thể sao? Chẳng phải rất, rất nhiều người, chỉ đến khi sắp rời xa cuộc sống mới nhận thấy thế giới này tươi đẹp biết bao? Nếu cứ trôi dạt về muôn phương, vô định hình, thì có lẽ CON NGƯỜI sẽ ngồi ôm mặt thở dài cho cái sự lê thê tẻ nhạt, nhàm chán trong vũng ao tù mệt mỏi...Cái chết cũng đâu phải mất mát lớn nhất của cuộc đời? Sự sống con người không hoàn toàn mất đi mà chỉ biến đổi từ trạng thái này sang trạng thái khác, từ vật chất hữu hình sang vật chất siêu thực vô hình. Cái chết là hành trình tất yếu của sự sống, con người cũng như tạo vật, sinh ra với cát bụi rồi lại trở về với cát bụi. Đó là quy luật là định mệnh ko thể cưỡng lại. 

Có khi nào bạn tự hỏi: vì sao mình lại phải tồn tại trong cuộc đời này? Mình sinh ra để làm gì? Nếu một ngày kia mình không còn nữa, thì có ảnh hưởng đến ai không? Thì thời gian vẫn trôi, thì mặt trời vẫn mọc, thì những vì tinh tú cũng đâu ngừng sáng, thì người ta vẫn sống. Vậy mình sinh ra để làm gì khi sự tồn tại của mình quả không cần thiết? Này bạn ạ, sao lại không cần thiết, khi bản thân mình là một tuyệt khắc của thượng đế không có sự trùng lặp. Bạn là một cá nhân đặc biệt với hình hài và bản chất không hề giống với 6,5 tỷ người còn lại trên trái đất.Cuộc sống đã làm một điều lớn lao là giành cho bạn một chỗ trên đời, cho nên bạn phải biết ơn và đừng phí phạm vì điều đó.
Bạn chỉ sống và cống hiến cho đời một lần rồi ra đi mãi mãi, như những bông hoa chỉ nở một lần rồi chết, nó nở hết mình, làm đẹp hết mình cho đời rồi héo úa tàn phai. Chúng ta sống đâu phải chỉ cho mình mà còn sống cho những người xung quanh và cho xã hội này. Cuộc sống đã tươi đẹp biết bao khi có bạn, cha mẹ họ hàng cũng sung sướng biết bao khi bạn ra đời, những người bạn cũng vui vẻ khi bạn luôn bên cạnh họ. Bạn sống vì bạn là niềm hạnh phúc, niềm tự hào và mong mỏi đối với những người khác. Trong cuộc sống này vẫn còn biết bao tâm hồn đang héo úa dần dưói sự gặm nhấm của thời gian. Những con người sống ko mục đích, ko phương hướng, trôi dạt giữa cuộc đời...
Sống, sống sao cho có THIÊN LƯƠNG, mà THIÊN LƯƠNG là hội tụ của THIÊN TRI và THIÊN TÂM. Cần biết trau dồi, làm cho tâm hồn đó thấm đẫm những nhân văn, những tình cảm và hiểu biết. Phải biết sống với tư cách con người theo nghĩa con người chân chính, biết sống đủ, sống có ích và sống đẹp. Gia tăng sự hiểu biết về cái đẹp, phải tạo ra một tâm hồn biết yêu cái đẹp, biết quý trọng các giá trị mang vẻ đẹp nhân văn mà cha ông đã làm ra qua các thời đại khác nhau. Một tâm hồn biết yêu cái đẹp gắn liền với một con người có phẩm giá, đó chính là giá trị tinh thần của con người. Giá trị ấy sẽ tồn tại bền vững với không gian và thời gian. Vì thế, nếu trong cuộc sống, không biết tranh thủ tận dụng mỗi thời khắc quý giá của cuộc đời thì sẽ là một lãng phí rất lớn, không thể tha thứ và cũng không thể sửa chữa. Để cho tâm hồn mình tàn lụi theo năm tháng, để cuộc đời trở thành già nua theo thời gian chính là sự chết dần chết mòn và đó mới là sự mất mát lớn nhất. Sống phải gắn liền với cách thức nên sống ntn, nên làm ntn để tâm hồn được mở rộng, thì không có con đường nào khác là phải mở rộng năng lực trí tuệ, bồi dưỡng tình cảm, tích cực rèn luyện về các mặt. Có thế mới trở thành người có ích, mới không để tâm hồn tàn lụi khi đang sống, mới thể hiện cách sống tích cực, mới không sa vào khuôn thức tự mình giết mình mà không biết.

Câu nói của Ku - sin như lời kêu gọi con người hãy sống sao cho có ý nghĩa , để tâm hồn mình luôn tươi trẻ và đầy sức sống

Tác giả bài viết: Bảo Trân

Tổng số điểm của bài viết là: 33 trong 8 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Hươnl - 03/01/2016 07:35
rất hay và ý nghĩa ạ!!!!!!
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Tin tiêu điểm

Tin ngẫu nhiên

Chuyên Đề Giáo Dục

Chuyên Mục Tin Tức

huongdandangbai.jpg

Góc Nhìn

Chúng Tôi Trên Mạng Xã Hội

Pháp Phục Trang Duyên

Bình luận mới

Video mới nhất

Số Lượt Tri Cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 46


Hôm nayHôm nay : 5618

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 101649

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 12146477

Video tin tức phật giáo


Góc Bạn Cần Biết