Vượt qua nỗi đau - tin tức tổng hợp phật giáo Tin Tức Phật Giáo
Đăng nhập | Đăng ký

Thành viên đăng nhập

Thông tin Quảng trị 48h

Để đăng nhập, bạn cần khai báo đầy đủ vào các ô trống dưới đây. Hệ thống sẽ kiểm tra tính hợp lệ của dữ liệu khai báo
Chào mừng các bạn đến với Suoinguonthanthuong

wWw.Suoinguonthanthuong.Com

Trang nhất » Tin Tức » Góc Suy Ngẫm

Vượt qua nỗi đau

Chủ nhật - 14/06/2015 02:36 - Người đăng bài viết: heokon- Đã xem: 1253
Trên con đường đi đến hạnh phúc, như một quy luật cuộc sống, bạn phải đồng hành và vượt qua được nỗi đau - biến nỗi đau như một người bạn đồng hành, đón nhận chúng và trải nghiệm để hướng tới ngày mai tươi sáng.
Tôi bắt đầu biết cảm nhận nỗi đau thương mất mát khi tôi bước vào năm học lớp chín...

 

Đó là khi chị gái tôi đã không vượt qua được những cú sốc trong cuộc sống, chị quyết định chọn cho mình một lối thoát. Tôi khóc cho người ở lại, khóc cho tình yêu thương của rất nhiều người thương yêu, tôi quá trẻ để chấp nhận rằng mãi mãi mình không còn chị bên cạnh.

Trên con đường đi đến hạnh phúc, như một quy luật cuộc sống, bạn phải đồng hành và vượt qua được nỗi đau - biến nỗi đau như một người bạn đồng hành, đón nhận chúng và trải nghiệm để hướng tới ngày mai tươi sáng.

Có những nỗi đau kéo đến chính lúc cuộc sống ta tưởng như êm đẹp, ta nghĩ mình đang có muôn ngàn cơ hội. Sáng nay trên đường tới trường tôi nghe được câu chuyện trên radio, có nỗi đau nào đau hơn nỗi đau mất đi những người ruột thịt, người từng cùng mình trải qua những niềm hạnh phúc. Thậm chí người chị trong câu chuyện tôi được nghe sắp bước lên xe hoa, nỗi đau quá lớn tưởng như không đứng vững nổi khi người mẹ mất con, chồng mất vợ. Mọi thứ ghim chặt bạn, có khi đau đến mức người ta không còn cảm giác gì để gào lên thống thiết.

Tôi chưa già, tôi đang sống trong những năm tháng tuổi trẻ, những mất mát đau thương trong đời của tôi chưa nhiều. Nhưng tôi chứng kiến nỗi đau của những người quanh mình, những người phải chịu thương tổn, bị ngăn cách tình yêu, thậm chí nó bị gạt đi cả ước mơ, bị người ta giành giật đi mảnh bánh đang cầm trên tay. Có những thứ dường như hiện hữu nhưng cầm nắm vào lại là một khoảng không vô hình.

Năm tôi tròn 24, một nỗi đau đến với gia đình tôi, khi anh tôi mãi mãi ra đi. Tôi chẳng thể nhớ hôm đó Sài Gòn có mưa không, một mình tôi bắt xe buýt vào, bước đến cửa bệnh viện mọi thứ nhòe đi trước mắt. Tôi không khóc, tôi im lặng, nhìn mặt anh lần cuối trước khi anh được phủ bởi một màu trắng. Không có gì đáng sợ bằng sự mất mát một người mình từng nói rất nhiều chuyện, từng hát, từng nghêu ngao cho tháng ngày thanh xuân. Mọi thứ trở thành kỉ niệm.

Tận cùng của nỗi đau, có khi người ta chẳng nhớ mình đến cuộc sống với vai trò gì, muốn từ bỏ và trốn chạy trước hiện thực. Nhưng cuộc sống đôi khi gắn ta vào nỗi đau để ta trở nên mạnh mẽ và trưởng thành, biết đối diện với thử thách và những bài toán hóc búa của cuộc đời.

Điều còn lại của nỗi đau là mình ta, học cách yêu thương bản thân, tìm con đường đi đến hạnh phúc cho chính mình, học cách chấp nhận mọi thứ trú ngụ ở đời như khách trọ, chuyển hóa nỗi đau thành động lực để sống tốt hơn và trân quý những gì mình đang có.

Tác giả bài viết: Blog Thảo Cỏ @MTO

Nguồn tin: muctim.com.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Tin tiêu điểm

Tin ngẫu nhiên

Chuyên Đề Giáo Dục

Chuyên Mục Tin Tức

huongdandangbai.jpg

Góc Nhìn

Chúng Tôi Trên Mạng Xã Hội

Pháp Phục Trang Duyên

Bình luận mới

Video mới nhất

Số Lượt Tri Cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 46


Hôm nayHôm nay : 2686

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 75852

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 12242171

Video tin tức phật giáo


Góc Bạn Cần Biết